Chúa Nhật XXIII thường niên - Năm C
TỪ BỎ ĐỂ THEO CHÚA
Linh muc Luca Maria CMC

Thưa quý ông bà, anh chị em thân mến,

Trong cuộc đời ký thế, Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng cho nhiều nơi. Ngài đã thực hiện biết bao phép lạ lừng lẫy. Nhiều người đã mến yêu, muốn đi theo Ngài để được trở thành môn đệ của Ngài. Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật trước, Chúa Giêsu đã khuyên dạy mọi người về bài học khiêm nhường, còn trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa yêu cầu những ai muốn thực sự trở thành môn sinh của Chúa, cần có tinh thần hy sinh từ bỏ.

Mở đầu bài Tin Mừng, thánh Luca tường thuật về việc có nhiều đám đông cùng đi với Chúa Giêsu, có lẽ họ cùng đi dự lễ ở thành Giêrusalem với Chúa. Đó là những người từng nghe Chúa giảng dạy tại các nhà hội, từng chứng kiến bao nhiêu phép lạ mà Chúa đã làm nên họ rất quý yêu và nể phục Ngài. Nhân dịp này Chúa Giêsu nhắc nhở cho h? về thái độ để đi theo Chúa.

“Ai không từ bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em và mạng sống mình thì không thể làm môn đệ Ta.” Ở đây, Chúa không hề có ý dạy chúng ta phải coi thường, ghét bỏ cha mẹ và những người thân, là những người có liên hệ mật thiết trong cuộc đời chúng ta, tức là không còn biết ơn và giữ đức hiếu thảo. Nhưng Chúa muốn rằng chúng ta phải đặt Chúa lên trên hết, phải đặt giá trị ưu tiên tột bậc cho những gì thuộc về Chúa.

Trong thực tế không thiếu gì những trường hợp chúng ta thấy băn khoăn giữa việc chu toàn những bổn phận đối với Chúa, và thực hiện những trách nhiệm đối với cha mẹ, cũng như đối với những người thân quen.

Nếu bổn phận của chúng ta đối với họ làm ngăn trở hoặc ngay cả có gây khó khăn cho ta trong việc thờ phượng Chúa, thì chúng ta phải sẵn sàng hy sinh những tình cảm với người thân để dành ưu tiên cho những gì thuộc về Chúa, cho những bổn phận đối với Chúa. Thật vậy một lần kia, có người muốn đi theo Chúa nhưng anh lại muốn về chôn cất người cha mới chết, thì Chúa tỏ ra không bằng lòng. Ngài nói: “Hãy cứ theo Ta, để mặc kẻ chết chôn kẻ chết.” Bởi vì việc anh trở về lo mai táng người cha mới chết sẽ cản trở việc anh đi theo Chúa.

Vì thế, trong Tin Mừng thánh Mátthêu Chúa khẳng định: “Ai yêu cha mến mẹ hơn Ta thì không đáng thuộc về Ta.” Vì cha mẹ chỉ sinh thành, nuôi dưỡng chúng ta về phần xác. Còn Chúa là Đấng đã tạo dựng nên linh hồn, cùng ban muôn ơn lành hồn xác cho chúng ta. Ngài luôn yêu thương, che chở gìn giữ chúng ta. Vậy nên Chúa muốn chúng ta phải tuyệt đối đặt Chúa lên trên hết mọi mối tương quan với người khác, bởi vì Ngài là Đấng cao cả duy nhất mà chúng ta phải tôn thờ, mến yêu. 

Chúa còn đòi hỏi chúng ta phải coi thường ngay cả mạng sống mình, tức là cần biết hy sinh những ích lợi riêng tư, những quyền lợi của mình để danh Chúa được tôn vinh. Vì vậy Chúa dạy chúng ta phải yêu Chúa trên hết mọi sự, với hết cả linh hồn mình, hết sức mình.

Về phương diện này, các Tông đồ là những tấm gương sáng ngời cho chúng ta. Đang khi các ông làm nghề chài lưới với cha và những người làm công, nhưng vừa nghe tiếng Chúa kêu gọi, các ông đã dứt khoát từ bỏ tất cả những người thân yêu, từ bỏ nghề nghiệp đang làm để đi theo Chúa cách mau lẹ. Các Ngài không hề do dự tiếc nuối, không hề so đo tính toán. Các Ngài đã xứng đáng trở thành những nền móng vững chắc, bền bỉ cho tòa nhà vĩ đại là Giáo hội.

Việc từ bỏ mà Chúa đòi hỏi đây không phải là một sự thiệt thòi mất mát cho mình, mà Chúa nhắm đến sự bình an và ích lợi cho chính bản thân chúng ta. Vì Chúa đã hứa: “Ai từ bỏ cha mẹ, vợ con ruộng đất vì danh Thầy sẽ được gấp trăm ở đời này, và được sự sống vĩnh cửu mai sau.” Thật vậy Chúa luôn thương yêu đồng hành, nâng đỡ chúng ta ở đời này, và nhất là Ngài sẽ ban thưởng trọng đại cho những hy sinh từ bỏ của chúng ta.

Trên khắp các nước thế chiến đã bùng nổ. Quân Phátxít chiếm cứ khắp nơi. Một viên tướng Phátxít đến một nhà dòng kia, yêu mẹ bề trên cho ông ta gặp… Khi vừa uống cạn ly nước từ tay mẹ bề trên, viên tướng phátxít lập tức vào đề: “Xin bà cho tôi gặp chị Maria.” Mẹ bề trên bấm chuông gọi chị ấy ra. Ông tướng vui vẻ hẳn lên và nói một cách sỗ sàng: “Tôi yêu cầu bà trao ngay chị này cho tôi, tôi say mê chị.” Hai mẹ con nhìn nhau lúng túng. Chị Maria vội đỡ lời: “Tôi chỉ là một nữ tu tầm thường, nào có gì để ông say mê. Xin ông tìm ở ngoài thế gian, có nhiều người nhan sắc lộng lẫy.” Ông đáp: “Không, không. Tôi yêu chị vì chị có con mắt xanh tuyệt đẹp. Tôi say mê quá.” Chị nữ tu trả lời: “Không! Xin lỗi ông, không bao giờ tôi chấp nhận.” Ông ta nói đe doạ: “Nếu chị không chấp nhận, trong ngày mai, tôi sẽ ra lệnh tiêu diệt cả nhà dòng.”

Một bầu khí ghê rợn ập xuống phòng khách. Ông tướng đứng lên và bảo: “Tôi cho một đêm suy nghĩ, sáng mai tôi sẽ trở lại. Phải trả lời dứt khoát: nếu không tôi sẽ…”

Ngay hôm ấy, cả nhà dòng sốt sắng cầu nguyện. Suốt đêm chị không thể nào chợp mắt: “Chẳng lẽ vì mình mà cả nhà bị tiêu diệt? Không, không thể được! Hay tôi phải bỏ nhà dòng, bỏ tình yêu Chúa Kitô, bỏ đức trinh khiết? Không, không bao giờ như thế."

Sáng hôm sau, khi chị em còn nguyện kinh, ông tướng đã có mặt ở phòng khách, đôi mắt hau háu, nôn nóng, sốt ruột. Từ đầu hành lang, chị Maria đang tiến lại, nhưng bên cạnh có một người khác dẫn đi, tay chị cầm một cái điã. Viên tướng há hốc miệng, trố mắt kinh ngạc. Chị Maria đã bước vào phòng khách, nhưng ông vẫn không ngớt sững sờ. Chị Maria khuôn mặt đầy máu me, đang sờ soạng đặt cái đĩa trên mặt bàn và trình bày: “Thưa ông, vì ông say mê cặp mắt của tôi… nên tôi xin sẵn sàng biếu ông cặp mắt ấy trên đĩa này. Còn thân xác tôi, đời tôi, tôi đã hiến dâng cho Thiên Chúa.” Viên tướng vừa bàng hoàng kinh ngạc vừa cảm phục. Ông đứng dậy bỏ ra về và không đá động gì đến nhà dòng nữa.

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ giúp chúng con biết thực thi lời Chúa là đặt Chúa lên trên mọi mối liên hệ trong cuộc sống, và biết hy sinh ngay bản thân mình để tôn vinh danh Chúa và đáng được Chúa thương yêu chúc lành. Amen.